DIỄN ĐÀN K-LINK HÀ NAM
Xin chào tất cả các bạn đã đến với diễn đàn K-link ,K-link gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến toàn thể các bạn chúc các bạn thật nhiều nhiều niềm vui trong cuộc sống cũng như hiện tại !
K-link đang dần đổi màu nhờ sự đóng góp của tất cả các thành viên cũng như các bạn khán giả đóng góp .
Một lần nữa K-link gửi lời chi ân tới tất cả các thành viên và các bạn bốn phương lời chúc tốt đẹp nhất!

DIỄN ĐÀN K-LINK HÀ NAM

XIN CHÀO QUÝ KHÁCH ĐẾN VỚI K-LINK HÀ NAM
 
Trang ChínhPortalTìm kiếmĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Em đã khóa cửa và đóng băng trái tim

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin
Admin
avatar

Giới tính Giới tính : Nam
Zodiac Zodiac : Scorpio

Rat
Tổng số bài gửi : 1351
Reputation : 8
Join date : 23/07/2012
Age : 34
Đến từ : Thượng tổ 1- Thanh châu- Phủ lý - Hà nam

24082012
Bài gửiEm đã khóa cửa và đóng băng trái tim

Khi bận rộn, người ta dễ quên, phải không anh?

10 phút, 20 phút, 30 phút... Một tiếng

60 phút, 80 phút, 90 phút... Hai tiếng

... Mới đó mà đã ba tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi em nhận được tin nhắn hồi âm của anh, hứa là "lát nói chuyện". Một lát, đối với anh thật nhẹ nhàng, thật dễ dàng như tiếng gió khẽ lướt qua. Chắc nó cũng chẳng đọng lại là lâu gì trong tâm trí, phải không anh?

Với em thì khác. Chỉ một tin nhắn của anh đã khiến em mòn mỏi nhìn đồng hồ, mỏi mòn đếm thời gian, và chờ đợi. Hi vọng cứ tắt dần khi ánh chiều dần buông phía cuối chân trời. Vậy là hết, ngày hôm đó đã trôi qua rồi anh. Buổi hẹn đi chơi của hai ta cũng đã không thành hiện thực.

Những giận hờn, trách móc bắt đầu từ sự lỗi nhịp của con tim.

Em nên làm gì? Nên giận, nên hờn hay phải dối lòng tự nhủ rằng anh đang có việc bận, rằng anh không hề lừa dối em? Em không biết ngày hôm đó anh đã đi đâu, đã gặp ai và đã làm gì mà cho đến hôm nay em cũng chưa tìm ra được lời giải đáp. Chỉ thấy tim mình khẽ nhói đau.

Anh đã không còn yêu em? Hay em đã không còn là gì nữa trong mắt anh?

Giờ em hiểu cảm giác của những cô gái trót trao trọn trái tim yêu cho những chàng trai hời hợt, hững hờ, yêu thương vu vơ. Không trách anh, chỉ trách mình sao quá dại khờ, ngốc nghếch để yêu anh đến không còn nghĩ được gì cho bản thân. Anh hay tự hỏi liệu anh đã được gì trong tình yêu với em, và anh đã bỏ bao công sức, đã mất nhiều như thế nào? Trong tình yêu cần đến sự tính tóan đó sao anh? Vậy còn em, trong tình yêu với anh em đã được và đã mất những gì? Có phải đã đến lúc hai ta đưa nhau lên bàn cân, cán cân vô tình của được và mất, của lợi hại, thiệt hơn trong tình yêu?

Đã rất nhiều, rất nhiều những lần anh thất hứa với em. Vậy mà khi em hỏi anh lại quay sang trách móc, rằng "em không yêu anh, không biết cảm thông và chia sẻ cho anh". Thật lòng, em không cần gì nhiều ngoài một lời giải thích chân thành từ trái tim anh. Có bao giờ anh tự nhận lỗi về mình hay chỉ những lời nhận lỗi trong sự bực mình, khó chịu? Anh có thật sự yêu em khi lòng anh tràn đầy sự tính toán, Anh đúng, em sai, em đúng, anh sai? Điều đó quan trọng đến vậy sao anh? Em nghe người đời vẫn nói, rằng tình yêu sẽ đưa đường dẫn lối cho hai con người yêu nhau tìm về được bến bờ hạnh phúc. Có thật vậy không anh khi bên em giờ chỉ còn hoài những niềm đau. Trái tim em vẫn đang rỉ máu, đôi chân em vẫn đang run rẩy những bước trên đoạn đường đời.

Dường như với anh, em không còn quan trọng như ngày xưa ấy nữa. Với anh, em giờ chỉ còn như một chướng ngại trên con đường sự nghiệp đầy những lo toan, đầy những tính tóan. Em sẽ không trách em nữa, sẽ cố gắng không trách anh nữa. Em cũng không trách mình vì đã trót dại yêu anh. Chỉ cần anh nói một lời, em sẽ bước ra khỏi cuộc đời anh mãi mãi. Dẫu biết rằng trái tim em không là sắt đá, trái tim em cũng chẳng phải cỏ cây. Nhưng trái tim này không thể mãi chứa đựng những tổn thương trong tình cảm.

Em sẽ khóa cửa và đóng băng trái tim mình đây anh. Giờ thì, ngọn lửa tình yêu của anh không còn đủ để sưởi ấm lòng em. Chiếc chìa khóa anh đang giữ không còn đúng nhịp với ngăn khóa trong tim em. Anh đi tìm một người con gái khác đi anh nhé! Anh đi tìm người con gái mà anh có thể trao yêu thương và không còn tính tóan thiệt hơn. Anh hãy yêu người ấy bằng cả trái tim, bằng cả tâm hồn. Vì bởi tâm hồn người con gái rất nhạy cảm, mong manh và dễ bị tổn thương lắm anh.

Em mong anh sẽ không còn làm tổn thương thêm một ai khác nữa. Đừng giống như đã làm với em, bởi những tổn thương đó với em là đã quá đủ. Em không còn biết đau thương, không còn biết giận hờn, hay trách móc. Nhất là, em cũng đã không còn hận anh. Tập tự mình băng bó vết thương lòng. Dẫu biết, vết thương đó có lành vẫn còn để lại một vết sẹo.

Gió đông sang, làm tê buốt vết thương lòng, kí ức về anh vẫn ở nguyên một khoảng trời của chính nó. Gió, tình yêu, và anh,...

_________________
Trích dẫn :
Signature


Tất cả các bạn chú ý:

Tất cả các bài mình post có một số bài không có đường link nên mọi người thông cảm cho nhé!
Mấy anh vào ủng hộ giúp em nhá
♠️♠️ Tham gia vào forum em nha ♠️♠️
♦️♦️ http://k-linkhanam.coo.me ♦️♦️
♦️♦️Blog zing me: http://me.zing.vn/u/tranthihuongmo1985 ♦️♦️
♦️♦️Diễn đàn: http://k-linkhanam.forumvi.com ♦️♦️
Trong bất cứ hoàn cảnh nào con người đều có thể vươn lên; Quan trọng phải là người sống có trách nhiệm và có ý chí cầu tiến .!
Thấy hay thì Like hộ một cái nhé!
Về Đầu Trang Go down
http://k-linkhanam.coo.me
Share this post on: diggdeliciousredditstumbleuponslashdotyahoogooglelive

Em đã khóa cửa và đóng băng trái tim :: Comments

No Comment.
 

Em đã khóa cửa và đóng băng trái tim

Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DIỄN ĐÀN K-LINK HÀ NAM :: Blog.k-link.forumvi.com :: Danh Mục :: Tâm tình-
Chuyển đến